
Có nhiều món ăn đơn giản tới độ, mình băn khoăn không biết có nên viết công thức cho chúng không, bởi vì nếu viết ra cũng hơi buồn cười, hẳn chúng sẽ chỉ tóm gọn trong vài dòng là hết rồi. Nhưng chúng là những món ăn rất ngon, thậm chí mình ăn chúng còn nhiều hơn những món cầu kỳ phức tạp nào khác. Một số là nguyên liệu theo mùa như dâu tây hay quả bơ, một số là kết hợp của những món vô cùng thân quen có sẵn ngay trong bếp chẳng hạn, một số bạn có thể dễ dàng mua sẵn ở siêu thị, càng lúc càng được bán phổ biến rộng rãi.
Đơn giản không đồng nghĩa với nhạt nhẽo, đơn điệu hay không ngon. Trái lại, mùi vị đơn thuần, mộc mạc nhất là mùi vị người ta khó quên nhất. Dưới đây là một số món ăn đơn giản không cần đến công thức nhưng ngon miệng vô cùng.
Súp bí ngô

Tới mùa thu, mình ăn súp bí ngô hầu như mỗi ngày, dạo trước đi siêu thị, có một quả bí cực kỳ ngon, mẹ nói thuộc dạng bí “hai da”, tức là trên vỏ có đồng thời cả vệt vàng lẫn vệt xanh đan xen, tiếc là nó nặng ngót nghét 5 kg lận, thật khó để mang về. Mình thường chọn mua những quả có kích cỡ vừa phải hơn, để ở nơi khô ráo, sau vài ngày khi bí già hơn, ngọt hơn, mình sẽ bổ ra, gọt vỏ thật sạch, bạo sạch ruột và mang đi luộc chín.
Nếu bạn có rất nhiều thời gian, có thể nướng ở lửa nhỏ, nhưng mình không thích cách này lắm, vì nó khá mất thời gian, phương án nướng sẽ phù hợp nếu bạn cần bí nghiền khi nướng bánh, vì nướng sẽ giúp hạn chế lượng nước dư thừa, giúp bột bánh không bị loãng hay nhão hơn bình thường.
Mình thích hấp, luộc chín hoặc quay trong lò vi sóng. Khi có nhiều thời gian, mình sẽ mang đi hấp. Cần vội hơn thì cho vào nồi luộc chín rồi chắt nước, còn không có thời giờ trông chừng, có thể vẩy chút nước, bọc kín bằng màng bọc thực phẩm. Quay trong lò vi sóng ở nhiệt độ cao khoảng 2-3 phút, lặp lại nếu xiên thử chưa thấy bí chín.
Bí khi còn nóng sẽ được bỏ vào máy xay nhuyễn, rồi cất phần bí nghiền này trong tủ lạnh, vậy là lúc nào cũng có thể ăn súp bí ngô rồi.
Mỗi lần ăn, chỉ cần lấy ra một lượng vừa đủ, thông thường là 100g/người, cùng với 100g sữa tươi, tỉ lệ 1:1 còn chẳng cần phải nhớ đúng không nào.
Buổi sáng, đun ấm sữa tới độ bốc hơi nhưng chưa sôi, từ từ rót sữa vào bí nghiền, trộn đều tới khi hết sữa, nêm thêm một xíu muối tinh. Chỉ đơn giản như vậy thôi nhưng mùi vị ngậy, béo, ngọt tự nhiên của bí ngô vô cùng hấp dẫn.
Buổi sáng viết những dòng này, mình cũng vừa ăn nốt số bí ngô nghiền, bát súp của ngày cuối cùng hoặc là đầy đặn hơn bình thường, hoặc hơi ít hơn bình thường, chỉ cần thêm một lát bánh mì nướng nữa thôi, là xong bữa sáng yêu thích rồi.
Bơ ngọt

Nghe lại phải không? Bơ ngọt? là bơ cho thêm đường ư? Không hề, nếu cho thêm đường thì là bơ cho thêm đường chứ không phải bơ ngọt đâu nha. Bơ ngọt là bơ động vật để mềm, được trộn thêm một lượng sữa đặc có đường tương đương. Vậy là xong rồi.
Mình không nhớ lần đầu tiên nghe thấy loại bơ này từ khi nào, nhưng chắc chắn là từ một cuốn truyện tranh nào đó, món bơ ngọt này không chính thức có một cái tên riêng, một số gọi nó là bơ ngọt, một số chỉ gọi là bơ phết bánh mì. Nhưng bất kể mang tên gì, nó vẫn cực kỳ hợp với bánh mì nướng.

Điều kiện tiên quyết ở bất kỳ món ăn có nhiều bơ nào, đó là bơ phải ngon. Hãy mạnh dạn cho loại bơ động vật, nhất định là bơ động vật, bơ thực vật có mùi gây và hắc khá khó chịu, do loại phụ gia tạo vị được thêm vào. Nếu bạn bị dị ứng với bơ động vật, có thể thay bằng bơ thực vật, nhưng cố gắng chọn loại có chất lượng tốt, không pha mùi lạ nha.

Chỉ cần để bơ mềm ở nhiệt độ phòng, dùng phới nghiền nhuyễn với một lượng sữa đặc tương đương, sau đó phết lên bánh mì nướng giòn. Bánh mì nướng, bơ ngọt, một chút trái cây mọng và cốc café sữa, đây là sự kết hợp cực kỳ ngọt ngào cho bữa sáng, với cả trẻ em và người lớn.
Bánh mì kẹp dâu tây

Hay bánh mì kẹp trái cây là một món ăn vặt, ăn xế khá phổ biến ở Nhật, ngoài dâu tây ra bạn có thể kẹp chuối, kiwi, nho xanh, thậm chí nguyên một trái quýt ngọt cũng được. Nhưng phổ biến nhất hẳn là dâu tây. Giữa lát bánh mì mềm, những quả dâu đỏ chói nằm giữa nền kem tươi trắng muốt, không thể chối từ được.
Việt Nam có hai mùa dâu ngon, một vào khoảng tháng Sáu, và một vào cuối tháng 12 tới tháng 1. Mùa thứ hai vào mùa đông, là mùa dâu nhiều hơn, ngon hơn và ngọt hơn, vì dâu tây lúc đó là dâu tây trồng tại Việt Nam, nên giá thành cũng khá vừa phải. Còn vụ tháng Sáu là vụ dâu của Châu Âu và Mỹ, nên dù sao cũng là dâu nhập khẩu, vị ngon nhưng giá đôi khi tương đối chua chát.
Bình thường mình ít khi cắt viền bánh mì khi ăn, chủ yếu vì phần viền bánh dai dai cũng ngon theo một cách riêng, nhưng khi làm bánh mì kẹp trái cây thì nhất định phải cắt bởi phần viền dai sẽ ảnh hưởng tới tổng thể siêu mềm của chiếc bánh.
Cắn một miếng, bánh mì xốp mềm, vị dâu tây chua chua ngọt ngọt ứa ra, hòa quyện với vị kem tươi béo ngậy, ngay cả khi không quá khéo léo kẹp được lại thành ổ bánh xinh xắn, chúng ta vẫn có thể phết kem lên bánh và xếp dâu lên ăn như thường, mùi vị vẫn chẳng hề thay đổi.
Mình thường đánh bông kem tươi với một chút đường, thường đường sẽ bằng 10% lượng kem bạn dùng, độ ngọt ở mức đó tương đối nhẹ nhàng, thanh mát mà không ảnh hưởng hay át vị thanh của dâu. Kem đánh bông cứng như khi trét bánh sinh nhật sẽ dễ kẹp hơn, nhưng trong trường hợp kem hơi mềm cũng chẳng hề gì, bạn vẫn có thể trộn dâu vào rồi lấy bánh mì xúc kem được mà.
Cơm cá hồi sống

Nếu chỉ được chọn duy nhất một món ăn, mình nhất định sẽ chọn cơm cá hồi sống. Trong số các loại hải sản trên khay Sashimi, mình mê nhất là cá hồi, phần bụng béo ngậy, hoặc phần nạc hơn đều ngon cả. Mình ít khi ăn cá hồi nấu chín, vì mùi vị béo mướt đã trở nên…bình thường đi mất rồi. Cá ăn sống dẻo như thạch, cảm giác béo mà không ngán, ngậy mà không ngấy, không hề tanh mà chỉ thấy mùi thơm thanh nhã lan tỏa trong miệng. Đương nhiên ăn cá Sashimi cũng đã ngon lắm rồi.
Nhưng với mình, đỉnh cao của cá hồi phát huy khi nó gặp cơm nóng, vị ngọt của cơm trắng, đi kèm với vị cá dẻo ngậy, giống như hai diễn viên chính của vở kịch cùng xuất hiện trên sân khấu, bùng nổ diễn xuất, đưa người xem thăng hoa trong sự sung sướng vậy.
Đương nhiên để diễn viên chính có thể tròn vai thì không thể không kể đến công lao của các diễn viên phụ, trong trường hợp này, chính là xì dầu, wasabi và củ cải trắng.
Mình hòa wasabi vào xì dầu, bào nhỏ củ cải. Xì dầu mang đến dư vị mằn mặn ngòn ngọt, khiến cảm giác ngọt của cơm càng sâu sắc hơn, wasabi cay hăng nồng, giúp từng miếng cá béo ngậy không bị ngấy, và củ cải bào, tưởng sẽ hăng mà ai dè vừa ngọt nhẹ thanh thanh vừa tươi mát.

Món này chỉ có một khuyết điểm quá lớn, đó là ăn dễ nghiền nên ăn rất nhiều, bình thường mình chẳng bao giờ ăn quá một bát cơm cả, nhưng cơm cá hồi thì không chỉ hai mà có khi ba bát cũng hết veo ấy chứ. Chẳng thân thiện với con số trên cân chút nào cả.
Rong biển sấy và cơm trắng

Trong thời gian ăn kiêng ngặt nghèo, thỉnh thoảng mình lại ăn rong biển sấy như một loại snack, nhưng dù sao cũng chỉ là tình huống “chữa cháy” thôi, vì rong biển sấy mà không được ăn với cơm thì cũng bớt ngon đi nhiều phần.
Lần đầu tiên ăn thử rong biển là lúc mình còn bé, thú thực thì vị tanh tanh mằn mặn này không hề hợp với đứa trẻ lúc chút nào, nhưng càng lớn lên, lại không cảm thấy tanh chút nào, chỉ thấy rong biển rất thơm, giòn xốp.
Chỉ cần rắc một xíu muối lên cơm, hoặc là muối vừng thì càng tốt, vị muối vừng bùi bùi thơm thơm cực kỳ hợp với rong biển, cứ như vậy nhấc một lá rong đặt lên cơm nó, nhẹ nhàng gắp cho miếng rong ôm lấy một khối cơm nhỏ, rồi cứ thế bỏ vào miệng. Vị mặn dịu dàng mộc mạc, mùi thơm nhè nhẹ của rong, và cơm càng nhai càng ngọt. Nếu hơi có một xíu vị mặn, vị ngọt sẽ càng đậm đà hơn.
Mình cũng thích ăn rong biển với cơm gạo lứt, cơm gạo lứt giòn giòn, bùi bùi, có mùi thơm dân dã của phần cám gạo, gạo lứt rong biển cũng là một cặp bài trùng tương đối kinh điển, trong bánh gạo hoặc món gạo lứt sấy cũng thường được bỏ thêm rong biển khô nhai vui miệng.
Bánh mì nướng và quả bơ

Món gì trái mùa cũng khó mà ngon được, đặc biệt là quả bơ. Đúng vụ, bơ vừa ngon vừa rẻ, hạt thiếu nước muốn long ra khi bổ đôi, vô cùng róc, vỏ mỏng dính, phần thịt bơ dẻo ngậy, tách khỏi vỏ dễ dàng như không hề nát. Còn trái vụ thì miễn bàn, bơ cứng đanh có ủ kiểu gì cũng chẳng chín ngấu được, đặc biệt ăn còn dễ bị chát nữa.
Có quả bơ ngon thì mọi chuyện coi như gần xong rồi, căn bản ăn gì với bơ cũng ngon mà chẳng ăn cùng gì thì bơ cũng đã ngon sẵn rồi. Mình thích bổ đôi quả bơ, cứ thế cầm thìa mà xúc ăn không, không đường, không muối gì cả. Vị ngậy dẻo, béo và thanh đạm trong cùng một miếng, chẳng có mùi vị gì giống thế cả.
Ăn cùng salad, rưới nước mắm ớt ăn cùng cơm, mọi phương án có bơ đều ngon nhưng mình thường dừng lại việc đặt bơ thái lát lên bánh mì nướng. Bánh mì vỏ giòn là tốt nhất, mình thích tự nướng các loại bánh theo phong cách rustic, hoặc bánh mì men chua, chúng có lớp vỏ cứng, phần ruột không quá xốp mà hơi dai dai, đậm đà ăn với quả bơ cực kỳ hợp.

Nếu không thể tự nướng, bạn có thể tìm mua bánh mì vỏ giòn ở một số cửa hàng bánh mì thủ công. Bánh mì gối cũng là lựa chọn không tệ, nhưng nên được nướng giòn cả hai mặt trước khi ăn cùng bơ.
Cảm giác cắn miếng bánh mì hơi giòn, dai, thịt bơ dẻo quánh tan trong miệng, trở thành loại sốt tự nhiên cho bánh. Nếu bạn đã ăn và yêu thích bánh mì nướng với quả bơ, bạn nhất định phải thử chúng với phiên bản rắc thêm muối tôm.
Muối tôm Tây Ninh của Việt Nam có mùi vị đậm đà, cay nhẹ, không hiểu bằng tín hiệu vũ trụ nào gửi đến, có lẽ là vũ trụ của sự ngon lành chăng, mà khi rắc muối tôm lên bánh mì nướng và bơ, nó ngon kinh khủng.